Nhiếp Ảnh Mang Lại Gì Cho Tôi?

Không phải tới bây giờ tôi mới tự đặt cho chính mình câu hỏi “nhiếp ảnh mang lại gì cho tôi?”. Tôi đã hỏi câu hỏi này trước khi quay lại với máy ảnh. Nói là quay lại vì tôi có cơ hội tiếp xúc với máy ảnh khi còn mới biết đi. Vì ông Ngoại tôi làm nghề ảnh có tiếng ở Đà Nẵng. Sau giải phóng, ở Đà Nẵng không có nhiều tiệm ảnh nên Photo Tina nhà Ngoại tôi ai cũng biết. Đồ chơi của tôi là những hộp film rỗng hay những cuộn film hư bỏ đi. Tôi thích được theo ông Ngoại vào phòng tối làm film, chỉ có ánh sáng đỏ và tôi cũng hữu ích khi giúp ông Ngoại vớt hình ngâm trong nước ra (giai đoạn cuối của qui trình tráng film). Đến lớp 8 tôi bắt đầu được cầm chiếc Canon AE1 của Ba và tập chụp. Nhưng rồi thời đại máy ảnh số P&S đến, film trở nên lạc hậu và tôi cũng không còn điều kiện để theo đuổi nữa.

Cho đến giữa năm 2010, một ý tưởng thôi thúc tôi “sao mình không giữ lại tí truyền thống của gia đình nhỉ?”. Tôi xin ông Ngoại và các Cậu những máy film xưa của gia đình, đi lau chùi lại và bảo quản cẩn trọng. Tôi bắt đầu chụp lại với máy film rồi cũng đến lúc mua được chiếc máy DSLR đầu tiên.

Giờ thì sau một năm, tôi đã có thể trả lời câu hỏi tiêu đề trên một cách đầy đủ hơn.

1. Nhiếp ảnh cho tôi cơ hội sống chậm để yêu từng khoảnh khắc của cuộc sống.
– Từ khi cầm chiếc máy ảnh trên tay, tôi chậm rãi bắt đầu để ý đến từng sự vật, sự việc xung quanh mình mà rất lâu nay vì cơn lốc của mưu sinh khiến tôi bỏ qua. Tôi bắt đầu yêu “không gian sống” của mình. Yêu cái bàn, cái ghế nơi ngồi làm việc và trên đó có nhiều kỉ vật của người thân và bạn hữu. Yêu mái nhà chật hẹp nhưng ở đó luôn hiện diện tiếng cười ấm áp của ông, bà, cháu ở bữa cơm tối. Yêu nụ cười của ba mẹ sáng chủ nhật khi con cháu về đủ cả nhà và uống café sáng với nhau sau giờ lễ sớm. Yêu 10 phút ngắn ngủi cùng ông Ngoại đứng đợi mặt trời lên bên con sông quê hương đầy ắp kỉ niệm. Thích lắm khi ông cháu cùng chụp và bàn luận về ảnh và ông như sống lại tuổi trẻ.
– Tôi cũng thích gửi xe đi bộ khắp các con đường quận 3 – Sài Gòn. Thích ngồi quán café cóc trên đường Hàn Thuyên Q1 mỗi sáng nhìn dòng người đi về muôn phương hối hả. Đà Nẵng mùa hạ xanh náo nức, tôi thích đi bộ khắp các con đường rợp bóng cây. Yêu từng nắp cống, vỉa hè, lề đường nơi đây – nơi mà không chỉ tuổi thơ tôi mà cả tuổi trẻ của ông cha tôi đã in hằn dấu chân lên đây.
– Nếu ai đó thích Thần Thoại Hi Lạp thì sẽ thấy một thông điệp xuyên suốt tác phẩm: điều duy nhất khiến thần linh ghen tị với con người là con người có khoảnh khắc còn thần linh thì không. Vì thần linh bất tử nên nếu không sống, không yêu hôm nay thì ngày mai sống, ngày mai yêu. Còn con người không như thế, phải sống và yêu từ ngay hôm nay thôi. Đặc thù của nhiếp ảnh là lưu giữ khoảnh khắc. Cám ơn nhiếp ảnh giúp biến khoảnh khắc của tôi thành bất tử.

2.  Nhiếp ảnh giúp tôi rèn luyện tính cách
– Nếu bạn nóng nảy và thiếu kiên nhẫn, thì bạn và nhiếp ảnh không là bạn. Quả thật nhiếp ảnh rèn luyện cho tôi tính kiên nhẫn, kiên trì. Phải chịu khó mò mẫm, rèn luyện để làm chủ thiết bị. Lại phải kiên trì chụp đi, chụp lại để có tấm ảnh ưng ý.
– Nhiếp ảnh tập cho tôi cách nhìn vấn đề với nhiều góc cạnh. Từ việc tập quan sát chủ thể dưới nhiều góc nhìn khác nhau, tôi mang kinh nghiệm đó vào đời sống. Nơi làm việc, tôi cởi mở hơn để nhìn nhận vấn đề, ý kiến của người khác dưới nhiều gốc độ khác nhau. Nhờ vậy vấn đề giải quyết lưu loát hơn và mỗi quan hệ cải thiện tốt đẹp hơn.
– Người ta khuyên trước khi chụp thì đừng nên chụp vội, dừng lại 30 giây đến 1 phút để suy nghĩ. Điều này nhiếp ảnh cũng rèn luyện cho tôi suy nghĩ 30 giây trước khi nói, trước khi nhận xét sự việc.

3. Nhiếp ảnh giúp nuôi dưỡng “lòng trắc ẩn”
– Lí do này hơi “sến” và có vẻ kì quặc khi được nêu ra bởi một người không phải nhà văn. Dù các bạn có tin hay không thì điều này có thật và vẫn tồn tại. Các nhiếp ảnh gia chiến trường gửi đến cho chúng ta những hình ảnh minh chứng cho sự tan thương và hậu quả thảm khốc của chiến tranh. Các phóng viên thời sự thì gửi về những hình ảnh có thật về nạn đói, thiên tai, lũ lụt. Các phóng viên chính trị thì tường thuật về áp bức, bóc lột, đình công của các tầng lớp xã hội ở khắp nơi trên thế giới. Con người ngày càng thờ ơ hơn với đồng loại, khô khan và thiếu sự cảm thông. “Lòng trắc ẩn” ở đây được hiểu như một giác quan phụ, một công cụ tinh thần hay một cầu nối tâm hồn giúp cho con người đồng cảm với nỗi khó khăn, thống khổ của người khác. Và nhiếp ảnh – bằng hình ảnh thực và lưu giữ được – giúp khơi dậy và nuôi dưỡng lòng trắc ẩn. Trong cộng đồng nhiếp ảnh Việt Nam hiện nay, có nhiều người mà ảnh của họ phản ánh cuộc sống và thân phận con người rất tốt mà ai cũng muốn học hỏi theo. Đơn cử những tên tuổi như James Dương, Huỳnh Phúc Hậu, Đức Đen Thui.

Với những điều tốt đẹp trên thì không có nghĩa nhiếp ảnh không có những mối “nguy hiểm” rình rập. Nếu các bạn và tôi không tỉnh táo, chúng ta sẽ dễ dàng mắc vào những sai lầm sau đây:

1. Lãng phí tiền bạc
Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp họ mua sắp thiết bị và lấy lại vốn ngay nhờ tiền kiếm được từ ảnh. Các “nghệ sĩ tự phát” nếu đua đòi theo thiết bị, thì sẽ lãng phí tiền bạc mà chưa chắc đã có ảnh đẹp. Các bạn và tôi nên hài lòng với những gì mình có. Mày mò vượt qua khó khăn giới hạn của thiết bị, vậy sẽ mau tiến bộ hơn.

2. Lãng phí thời gian
“À, sáng mai chủ nhật có buổi offline của anh em canon để bàn về việc lũ lụt ở Thái Lan có ảnh hưởng đến giá máy và lens nikon hay không. Sau đó thì tất cả đi chụp một em mẫu mới toanh để chúc mừng Canon không bị ảnh hưởng gì. Cậu nhớ tham gia nhé. ”  Thế là toi một ngày mà ngày hôm sau bạn còn không nhớ nổi tên và gương mặt người mẫu bạn chụp. Cẩn thận với những lí do tương tự kẻo không những không có ảnh đẹp mà chúng ta còn mất hết thời gian cho gia đình hoặc thời gian đầu tư cho chính nghệ nghiệp của chúng ta.

3. Chai lì cảm xúc
Một bệnh nữa mà các nghệ sĩ tự phát mắc phải là do có máy ảnh và ham chụp (có thể để khoe) mà đi đến đâu các nghệ sĩ cũng lo đứng bấm máy hết dùm người này đến người khác. Và quên mất việc cảm nhận vẻ đẹp của nơi mình đến mới là điều quan trọng. Đến khi trở về, toàn hình của ai không còn trong lòng mình chẳng đọng lại một hình ảnh nhỏ bé về nơi mình vừa tới thăm. Cảm nhận trước, chụp sau các bạn nhé.

Có thể với thời gian, tôi sẽ nhận được nhiều hơn, học được nhiều hơn từ nhiếp ảnh. Nhưng với những gì nhiếp ảnh mang lại cho tôi đến lúc này, tôi đủ tự tin để nói rằng tôi đã, đang và sẽ có một người bạn đồng hành tuyệt vời trên đường đời tôi sẽ đi qua.

Singapore, Nov 8th 2011

9 thoughts on “Nhiếp Ảnh Mang Lại Gì Cho Tôi?

  1. Bóc tem bài viết đầu tiên của a Huy😀
    +1 cho 1. Nhiếp ảnh cho tôi cơ hội sống chậm để yêu từng khoảnh khắc của cuộc sống.
    2. Nhiếp ảnh giúp tôi rèn luyện tính cách

  2. Anh có sự khởi đầu tuyệt vời – điều mà nhiều người ao ước ^^
    Từ lúc quen một cậu bạn mê ảnh và được nói chuyện với bạn ấy, em bắt đầu quan sát cuộc sống xung quanh nhiều hơn, lắng nghe mọi người nhiều hơn.
    Mãi sau này mới mua cho mình chiếc máy đầu tiên, nhưng em vẫn thích nghe, ngắm và đọc những khung hình cùng những chia sẻ của mọi người hơn việc chụp ^^

    1. Cám ơn Chi ghé thăm. Anh cũng may mắn. Từ hồi cầm máy, óc quan sát phát triển hơn. Thích lặng lẽ ngấm nhìn hơn. Bây giờ anh vẫn đi coi hình người khác chụp nhiều chứ chẳng chụp được bao nhiêu. Hình của Chi đẹp lắm. Chi vận dụng ánh sáng tự nhiên tuyệt vời, thổi cảm xúc cuộc sống vào hoa cỏ và sự vật xung quanh. Phát huy thêm nhé, đó là món quà tuyệt vời của thượng đế dành cho Chi.

  3. Anh Huy ui! Anh vẫn khỏe chứ ạ🙂
    Thời gian vừa qua em bỏ bê blog vì không hiểu sao việc truy cập WordPress rất khó khăn, chưa kể bài bị lỗi hình nữa. Có lẽ em sẽ up hình trực tiếp lên blog anh ạ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s