Theo Má Đi Chợ

Có những điều được gieo vào não trạng của đàn ông chẳng biết từ lúc nào nhưng nó tồn tại và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như sự thật hiển nhiên. Một trong số đó là suy nghĩ “bếp núc – chợ búa là chuyện nhỏ nhặt và là của phụ nữ”. Từ khi là một cậu bé, chính tôi cũng giúp Mẹ đi chợ nhưng đến năm lớp 9 Mẹ cũng tước đoạt mất “quyền san sẻ” vì “biết nhiều sau này phải hầu vợ”. Chính vì quan điểm này mà những người là chồng, là con ít khi đánh giá đúng tầm quan trọng của việc nội trợ của vợ, của mẹ. Từ đó hiếm khi thể hiện lòng tri ân và trân trọng những bữa ăn mà người phụ nữ cũng phải nhọc nhằn và tâm huyết nấu ra.

Sau bữa cơm tối thật ngon trong mấy ngày nghỉ về thăm nhà, tôi bỗng tự hỏi: “Má đi chợ và sắp xếp ăn uống cho 11 người lớn và 2 trẻ em như thế nào?”. Ngày nào cũng vậy, thịt cá tươi rói và rau canh đầy đủ. Làm sao để ăn ngon, đủ dưỡng chất, không gây nhàm chán mà vẫn phải tiết kiệm? Nghĩ lại thấy đúng là chuyện không hề nhỏ tí nào. Hèn gì các hội Phụ Nữ, diễn đàn, báo Phụ Nữ chủ đề liên quan đến bếp núc chỉ đứng sau chủ đề về tình yêu – hôn nhân.

Ngày nay anh chị em chúng tôi cần mua gì là đi siêu thị. Chỉ riêng Má vẫn trung thành với chợ truyền thống. Mỗi sáng vẫn xách giỏ ra chợ mua đồ ăn chỉ cho ngày hôm đó. Nhờ vậy bữa ăn gia đình lúc nào cũng được ăn đồ tươi – tránh xa thực phẩm đông lạnh. Hôm nay tôi theo Má đi chợ. Nhạc sĩ Lê Uyên Phương có  viết “theo em xuống phố trưa nay…” chứ chưa có nhạc sĩ hay nhà thơ, nhà văn nổi tiếng nào viết “theo má đi chợ sáng nay” cả. Thật là một thiếu xót lớn cho các nghệ sĩ. Buổi đi chợ ngắn ngủi là hành trình thú vị với bao cảm xúc và suy nghĩ. Bữa ăn ngon nhất được làm ra từ bàn tay tận tụy muốn tự mình chăm sóc cho các con chứ không phải từ của ngon vật lạ hay là một bữa ăn xa xỉ. Đã bao lần tôi thanh toán hóa đơn nhà hàng với đơn vị triệu đồng và cám ơn đầu bếp về bữa tối ngon với bạn bè, đồng nghiệp mà quên chưa hề cảm ơn Má về những bữa ăn tuyệt vời ngày qua ngày. Phụ nữ thật kì lạ, cứ mỗi lần hẹn hò với họ là tôi lại trưởng thành thêm – đặc biệt là với những người Mẹ.

Xin chia sẻ với các bạn vài hình ảnh mộc mạc tôi ghi lại khi theo Má đi chợ. (Tôi gọi Má ở đây là mẹ vợ, còn Mẹ là mẹ tôi)

Chừng 7 giờ sáng mỗi ngày Má bắt đầu đi chợ.
Má xấp xải bước đi ra hẻm.
Má trò chuyện với bạn già khi vừa bước vào chợ. Thế hệ của Má vẫn thích đi chợ tươi hơn.
Len lỏi vào chợ.
Hàng ăn sáng nhỏ ngay trong chợ chủ yếu phục vụ những người buôn bán ở đây.
Các cô hàng rau ngồi buôn chuyện khi không đông khách.
Hôm nay tôi giống chú nhóc này – theo Má đi chợ.
Má chọn mua rau trước. Mua rau trễ nhiều người đã lựa qua, rau sẽ bị dập không còn xanh tươi nữa.
Đến một hàng cá quen nhưng hôm nay không có nhiều chọn lựa.
Má đến hàng cá khác và xem xét.
Theo Má cá nục này hôm nay không ngon.
Má chọn một con Diêu Hồng và đứng đợi người bán làm cá sạch sẽ trước khi mang về nhà chỉ chế biến thôi.
Ông chủ làm cá tỉ mỉ. Món khoái khẩu của tôi là Cá Diêu Hồng chiên xù.
Má đang suy nghĩ xem mua gì tiếp theo.
Mua thịt heo để kho và nấu canh. Thêm ít thịt bò để xào.
Má kiểm tra lại tiền để cân đối đi chợ cho đủ một ngày ăn.
Quay lại chỗ bán cá đầu tiên để mua thêm cá kèo, chỉ mỗi chỗ này có cá kèo.
Má mua hai trái bí đao nấu canh.
Mua dầu ăn ở cửa hàng gia vị và đồ khô.
Mua đồ ăn sáng (bún bò) cho cháu.
A! Má đã về. Một giỏ đầy quà.🙂

Singapore, May 22nd 2013

6 thoughts on “Theo Má Đi Chợ

  1. ^_^ Anh có share bài viết này với Má chưa? Hẳn đọc xong người sẽ mủm mỉm cười và âm ỉ mãi trong lòng một niềm vui …bí mật.
    Chân dung Má thật đẹp anh Huy à!
    Những hình ảnh rộn ràng và giọng văn cho em cảm giác đang đọc trộm nhật kí của một cậu nhóc hoan hỉ theo MẸ đi chợ vậy (em xin lỗi khi ví von thế nhé).
    Câu chuyện giản dị như một bữa cơm lành canh ngọt vậy! Mong được ghé qua và đọc những chia sẻ nữa của anh Huy!
    Chúc anh cuối tuần vui ạ!

  2. Có nghệ sĩ từng chia sẻ, cả cuộc đời chụp ảnh, những bức ảnh đẹp nhất, đáng nhớ nhất ko phải là ảnh đoạt giải mà là những bức ảnh về người thân trong gia đình mình. Chúc mừng anh có bộ ảnh về má rất đẹp!

  3. Cảm ơn Lê đã ghé thăm và khích lệ. Anh cảm nhận rõ một điều rằng không phải lúc nào cũng chụp được ảnh về người thân và họ đang sống hàng ngày ra sao. Anh mong rằng chúng ta tiếp tục chụp nhiều hơn thế nữa những người chúng ta yêu thương trong đời.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s