Từ Tấm Hình Bị Xoá

Anh ngồi đây ngắm tấm hình vợ chồng mình chụp hôm sinh nhật anh ở Clark Quay. Buổi chiều hôm đó thật đẹp. Sau bao ngày mưa, Singapore dành tặng sinh nhật anh một ngày nắng. Lúc mình ngồi bên bờ sông, nắng xuyên qua tóc em, vương trên vai em. Anh có chụp một tấm ngược sáng – không đẹp như tấm hình này – nhưng cũng rất đẹp.

Anh nghĩ với mọi người tấm hình vợ chồng mình bình thường thôi. Nhưng với chúng ta nó thật tuyệt. Chúng ta trong đó giản dị, tự nhiên và nồng ấm. Khung cảnh xung quanh cũng an lành theo. Con phố đi bộ có người qua lại, phía xa có người hát rong đang hát thật hay. Một bài anh nhớ rõ đó là Starry Starry Night – dành cho Vincent Van Gogh. Chúng ta sẽ nhớ mãi khoảnh khắc chiều hôm đó. Sẽ có dịp khi ta rời đất nước này và quay lại thăm chốn cũ, mình sẽ cùng hồi tưởng “nhớ chiều xưa qua đây”. Anh nghĩ có nhiều người cảm nhận được hạnh phúc của mình khi anh đưa lên facebook. Trong đó có một comment ngắn gọn một chữ nhưng đáng giá: “sweet”.

Nhưng với anh, câu chuyện sau tấm ảnh cũng đáng nhớ không kém. Hôm sau ngày 17/1, chúng ta vô ý xoá đi tấm hình ưng ý và duy nhất này. Em nói không sao nhưng rất buồn. Anh biết rõ rằng mình sẽ phục hồi được từ thẻ nhớ nên cũng giả bộ lờ đi. Rồi em ngồi xuống và khóc. Ngay khi thấy em khóc thì anh mừng lắm, vui lắm, thậm chí hạnh phúc lắm. Vì anh biết rằng em đã cảm nhận được giá trị của nhiếp ảnh, cái đẹp của khoảnh khắc. Con người thì hữu hạn trong cõi nhân sinh nhưng khoảnh khắc thì bất tử. Chúng ta sẽ quay lại nơi đó nhiều lần nữa nhưng sẽ không có chiều nào như chiều hôm đó. Khi chúng ta “đã sống, đã yêu” và “còn trẻ”. Anh vui mừng là vì khi em hiểu rõ giá trị đam mê của anh, anh sẽ có cơ hội sáng tác nhiều hơn và san sẻ với em nhiều hơn.

Đồng hành với anh qua từng khoảnh khắc và từng giai đoạn của cuộc đời này em nhé!

Singapore, January 21, 2015 2:29 PM 84 °F / 29 °C
— neneros16
Advertisements

“Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn”

Tôi cầm boarding pass trên tay, đồng hồ chỉ 01:27 sáng. Thời gian sao trôi qua chậm quá. Ngó sang bên cạnh, vợ tôi cũng đang viết gì đó như tôi. Thật tuyệt khi sau bao nhiêu năm giờ đây chúng tôi có thể bay cùng nhau đến khắp nơi và tuyệt hơn khi chúng tôi sắp bay về nhà mình. Chúng tôi quá nôn nóng đến nỗi không thể ngủ ở nhà. Changi Aviation Gallery là nơi lí tưởng để chờ đợi. Chỉ cần đi xuống thang máy, bạn có thể tìm thấy cafe và thức ăn, phục vụ 24h mọi ngày. Chỉ vài giờ nữa thôi, chuyến bay 3K555 sẽ cất cánh và đưa chúng tôi về Sài Gòn.

Sài Gòn chắc hẳn đã thay đổi nhiều. Sẽ không còn công viên Lam Sơn những sáng cuối tuần ngập nắng mà ngồi ở đó ta có thể nghe tiếng nhạc ngân vang từ Nhà Hát Thành Phố. Bưu Điện Thành Phố sắc màu sẽ bớt cổ kính, hài hoà với Nhà Thờ Đức Bà như trong tấm hình chúng tôi chụp ngày Valentine năm trước. Sài Gòn còn rất trẻ và nhiều đổi thay. Đã có nhiều lúc chúng tôi chạnh lòng, khắc khoải và cả giận dữ trước những gì mình yêu quí mất đi. Nhưng lần này chúng tôi mặc kệ những thay đổi chết tiệt ấy. Bởi bây giờ là mùa xuân và chúng tôi đang trở về với thành phố của mình. Chúng tôi biết rõ Sài Gòn vẫn còn nhiều thứ để chúng tôi yêu thương. Ở đó vẫn có căn nhà nhỏ chúng tôi đã xây mà chưa có nhiều dịp để ở với nó thật lâu. Và chẳng có gì ngăn cản chúng tôi rảo quanh bến Bình Đông chọn lấy một chậu mai vàng thật đẹp cho nhà mình vào dịp Tết này. Sài Gòn vẫn còn những con đường với hàng me rợp bóng xanh rì mà khi chạy xe chầm chậm đi dạo, chúng tôi sẽ cảm thấy thành phố yên bình, trong lành và tươi mới – không khí hiếm hoi chỉ có được trong mấy ngày Tết nên chúng tôi không thể bỏ lỡ. Sài Gòn vẫn còn những góc phố, những quán xá thân quen nơi chúng tôi đã và đang trải qua tuổi thanh xuân tươi đẹp cùng bạn bè. Chúng tôi sẽ gặp gỡ những người thương mến để thăm hỏi, chuyện trò bao điều thú vị trên đời.

Trong những ngày Tết này, Sài Gòn thuộc về chúng tôi và chúng tôi cũng thuộc về Sài Gòn nữa. Chúng tôi sẽ yêu Sài Gòn nhiều hơn, trước khi những gì chúng tôi đang yêu thương mất đi hay trước khi chúng tôi đã kịp quen dần với những thứ mới mẻ hơn thay thế.

Hẹn gặp nhé – tất cả – giữa Sài Gòn!

— neneros16 & julia

(Chia sẻ lại từ nhật kí cá nhân tại Day One)

Những Ngày Bão Nhớ

Những Ngày Bão Nhớ

Qua tuổi ba mươi, đã xuất hiện những đêm trằn trọc khó ngủ để những giấc mơ tuổi hoa niên ùa về và những khoắc khoải, tiếc nuối của tuổi trẻ dậy lòng.

Nhớ mùi đất thơm lừng xộc lên mũi khi cùng Ba tưới vườn cà phê những ngày tháng tư khô hanh. Những năm 1980 thiếu thốn ấy, đôi chân trần trẻ thơ chỉ gặp gỡ đôi dép vài phút sau khi rửa chân chuẩn bị lên giường ngủ. Đôi chân ấy giờ đây nhớ đau đáu cái mịn màng của đất đỏ bazan, nhớ con đường trơn trợt sau cơn mưa phải bấu chặt ngón chân vào đất và đợi ánh chớp lóe lên để thấy đường về nhà trong mùa giông bão. Ba xẻ từng miếng ván từ cây rừng để dựng lên ngôi nhà đâu tiên giữa bốn bề là vườn cà phê vắng vẻ. Mẹ góp tay xây nó thành tổ ấm. Đồng lương giáo viên của Ba Mẹ ở vùng kinh tế mới ít ỏi, bữa cơm tối bốn miệng ăn chỉ có cơm và muối mè nhưng không bao giờ thiếu sách để đọc và những ước mơ được chắp cánh. “Ba sẽ là cánh chim…Mẹ sẽ là cành hoa..” đã được hát lên ở đây và Ba Chàng Lính Ngự Lâm, Don Kihote và Cối Xay Gió, Hà Nội Băm Sáu Phố Phường, v.v… đã được đọc dưới ánh đèn dầu leo loét – gieo những hạt giống tâm hồn đầu tiên.

Continue reading “Những Ngày Bão Nhớ”

Tản mạn…tháng tư

MÙA KHÔNG NGẮN NGỦI

(Khánh Chi)

Loa kèn nở
Chỉ có mười lăm ngày thôi em nhé
Ngân nga một hơi trong vắt sắc không màu
Em xa anh một nửa mùa ngắn ngủi.
Đóa tình yêu rực rỡ tỏa trong lòng.
Nắng dịu dàng ấm trong veo làn hơi nước
Loa kèn thổi trong em khúc nhạc tình
Vươn ngón tay là chạm vào trời đất
Cả không gian yêu đã trọn vẹn quanh mình
Hà Nội như lúc nào cũng sớm
Em có anh như lúc nào cũng ngỡ ngàng
Người qua phố đi về phương hối hả
Em đi về anh bằng cổ tích hương hoa

Loa kèn nở
Chỉ có mười lăm ngày thôi em nhé
Đừng đếm đời hoa bằng con số cuộc đời
Em nở cho anh một nụ yêu bé bỏng
Tinh khôi này từ nhụy đến làn hương

Continue reading “Tản mạn…tháng tư”