“Vừa Đi Vừa Khóc” – sự tiến bộ của phim truyền hình Việt

Poster phim Vừa Đi Vừa Khóc

Poster phim Vừa Đi Vừa Khóc

Tôi không phải là khán giả thường xuyên của phim truyền hình Việt. Lần cuối cùng tôi xem trọn một bộ phim truyền hình là “Đất Rừng Phương Nam” chắc do tiểu thuyết của nhà văn Đoàn Giỏi in đậm trong tâm trí tôi từ trẻ thơ. Cũng đã rất nhiều lần bắt đầu xem thử một bộ phim Việt nhưng tôi từ bỏ ngay sau vài tập phim. Bởi đơn giản tôi chẳng đón nhận được một thông điệp hay bài học gì mới mẻ đọng lại trong lòng cả.

Tôi vừa vô tình xem liền một mạch phim truyền hình mới nhất của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng – phim “Vừa Đi Vừa Khóc”. Nói mới nhưng thật ra đã công chiếu từ đầu năm 2014 rồi. Tin rằng sẽ có nhiều lời ngợi khen giống như tôi, tôi thử tìm kiếm trên google. Bỏ qua những nhận xét vụn vặt, góp nhặt theo từng tập phim được chiếu, tôi chú ý đến hai bài đánh giá có phần kĩ lưỡng và chi tiết hơn như sau:

  • Vũ Ngọc Đãng giậm chân tại chỗ với “Vừa Đi Vừa Khóc” (đăng ngày 03/04/2014, xem tại đây).
  • “Vừa Đi Vừa Khóc” – vừa xem vừa ngán! (đăng ngày 12/04/2014, xem tại đây)

Lưu ý là cả hai đánh giá trên đều được viết sau khi đạo diễn Vũ Ngọc Đãng trả lời trên báo Thanh Niên những thắc mắc chung của khán giả sau khi phim được công chiếu được hơn nửa tháng. Có thể xem bài phóng vấn ở đây.

Tôi nghĩ rằng hai đánh giá trên là khắt khe và thiếu công bằng dành cho “Vừa Đi Vừa Khóc”. Bộ phim đã gửi gắm nhiều thông điệp mới, đẹp đẽ một cách nhẹ nhàng và ý tứ dễ khiến khán giả vội vàng bỏ qua. Kĩ thuật điện ảnh, bối cảnh dàn dựng, phục trang, âm nhạc đều cho thấy sự kĩ lưỡng, trau chuốt mà có lẽ lần đầu tôi thấy ở phim truyền hình Việt. Nếu phải đem ra so sánh với “Bỗng Dưng Muốn Khóc” thì đây là một sự tiến bộ lớn mà tôi tin là bước đệm để Vũ Ngọc Đãng và ê-kíp cho ra đời những tác phẩm tốt hơn nữa trong tương lai không xa.

Continue reading

Đừng xuống chuyến xe đời

Originally posted on Lê Đình Lê's Blog:

Trước khi trở thành một người chụp ảnh, mọi suy nghĩ của tôi là làm thế nào để có một cái máy ảnh, tôi nghĩ rằng nếu có một chiếc máy ảnh thực sự thì tôi sẽ trở thành một nhiếp ảnh gia thực sự. Sau khi có một và không phải chỉ một chiếc máy ảnh thì tôi nhận ra rằng chụp ảnh không phải dễ như tôi tưởng. Chụp cái gì và chụp thế nào? Tôi tin rằng không chỉ mình tôi luôn kiếm tìm câu trả lời đó.

Bạn cũng như tôi, chúng ta có thể rút ra được điều gì đó cho mình sau khi đọc bài viết sau:

Ở YÊN TRÊN XE BUÝT. Lý thuyết trạm xe buýt Helsinki:

Tìm kiếm cái nhìn riêng của bạn trong nhiếp ảnh

©Arno Rafael Minkkinen, 2006 Image:Arno1wiki.jpg

©Arno Rafael Minkkinen, 2006

Chúng ta đang…

View original 3,222 more words

Theo Má Đi Chợ

Có những điều được gieo vào não trạng của đàn ông chẳng biết từ lúc nào nhưng nó tồn tại và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như sự thật hiển nhiên. Một trong số đó là suy nghĩ “bếp núc – chợ búa là chuyện nhỏ nhặt và là của phụ nữ”. Từ khi là một cậu bé, chính tôi cũng giúp Mẹ đi chợ nhưng đến năm lớp 9 Mẹ cũng tước đoạt mất “quyền san sẻ” vì “biết nhiều sau này phải hầu vợ”. Chính vì quan điểm này mà những người là chồng, là con ít khi đánh giá đúng tầm quan trọng của việc nội trợ của vợ, của mẹ. Từ đó hiếm khi thể hiện lòng tri ân và trân trọng những bữa ăn mà người phụ nữ cũng phải nhọc nhằn và tâm huyết nấu ra.

Continue reading

Chợ Trời ở Singapore

Không có nhiều người ở Singapore biết đến một nơi gọi là “Thieves Market” tọa lạc trên đường Sungei cách Sim Lim Square(trung tâm đồ điện tử nổi tiếng) 200m đi bộ. Được cho là xuất hiện từ những năm ’30s, đây từng là địa điểm bán đồ trộm cắp. Ngày nay nó là chợ trời bán đủ các loại đồ cũ. Cái tên “Thieves Market” đã không còn phù hợp nữa nhưng người ta đã quen với tên gọi này mất rồi. Chợ trời phát triển mạnh xứng với câu ngạn ngữ “cũ người mới ta”. Không ít lầu nữa, khi trạm xe điện mới Jalan Besar – đang xây dựng ngay vị trí này – hoàn tất, những người bán dạo không khỏi lo lắng cho số phận của chợ trời sẽ được dời đến vị trí mới hay bị đóng cửa vĩnh viễn. Tôi đã nhiều lần đi dạo nơi “mua của thằng chán, bán cho thằng cần” này và sẽ tiếc lắm nếu một ngày không còn được lùng sục trong từng ngốc ngách của nó nữa.

Continue reading

Những Ngày Bão Nhớ

Những Ngày Bão Nhớ

Qua tuổi ba mươi, đã xuất hiện những đêm trằn trọc khó ngủ để những giấc mơ tuổi hoa niên ùa về và những khoắc khoải, tiếc nuối của tuổi trẻ dậy lòng.

Nhớ mùi đất thơm lừng xộc lên mũi khi cùng Ba tưới vườn cà phê những ngày tháng tư khô hanh. Những năm 1980 thiếu thốn ấy, đôi chân trần trẻ thơ chỉ gặp gỡ đôi dép vài phút sau khi rửa chân chuẩn bị lên giường ngủ. Đôi chân ấy giờ đây nhớ đau đáu cái mịn màng của đất đỏ bazan, nhớ con đường trơn trợt sau cơn mưa phải bấu chặt ngón chân vào đất và đợi ánh chớp lóe lên để thấy đường về nhà trong mùa giông bão. Ba xẻ từng miếng ván từ cây rừng để dựng lên ngôi nhà đâu tiên giữa bốn bề là vườn cà phê vắng vẻ. Mẹ góp tay xây nó thành tổ ấm. Đồng lương giáo viên của Ba Mẹ ở vùng kinh tế mới ít ỏi, bữa cơm tối bốn miệng ăn chỉ có cơm và muối mè nhưng không bao giờ thiếu sách để đọc và những ước mơ được chắp cánh. “Ba sẽ là cánh chim…Mẹ sẽ là cành hoa..” đã được hát lên ở đây và Ba Chàng Lính Ngự Lâm, Don Kihote và Cối Xay Gió, Hà Nội Băm Sáu Phố Phường, v.v… đã được đọc dưới ánh đèn dầu leo loét – gieo những hạt giống tâm hồn đầu tiên.

Continue reading

Tản mạn…tháng tư

MÙA KHÔNG NGẮN NGỦI

(Khánh Chi)

Loa kèn nở
Chỉ có mười lăm ngày thôi em nhé
Ngân nga một hơi trong vắt sắc không màu
Em xa anh một nửa mùa ngắn ngủi.
Đóa tình yêu rực rỡ tỏa trong lòng.
Nắng dịu dàng ấm trong veo làn hơi nước
Loa kèn thổi trong em khúc nhạc tình
Vươn ngón tay là chạm vào trời đất
Cả không gian yêu đã trọn vẹn quanh mình
Hà Nội như lúc nào cũng sớm
Em có anh như lúc nào cũng ngỡ ngàng
Người qua phố đi về phương hối hả
Em đi về anh bằng cổ tích hương hoa

Loa kèn nở
Chỉ có mười lăm ngày thôi em nhé
Đừng đếm đời hoa bằng con số cuộc đời
Em nở cho anh một nụ yêu bé bỏng
Tinh khôi này từ nhụy đến làn hương

Continue reading

Chụp film: nên tiếp tục hay không?

QL17 GIII – Made in Japan

Hôm nay cuối tuần rãnh rỗi, lôi máy móc ra lau chùi. Thấy cuộn Kodak nằm sâu trong ngăn tủ mà ngậm ngùi. Bỗng chợt suy nghĩ: mình có nên tiếp tục chụp film nữa không? (Bài viết này hoàn toàn thể hiện quan điểm cá nhận về sở thích chụp film của bản thân chứ không dám lạm bàn đến quan điểm và sở thích của các film gia. Nên nếu có phát biểu gì không chuẩn xác, gây hiểu lầm thì xin mọi người lượng thứ.)

Cứ mỗi lần thấy tôi cầm cái QL17 GIII , Nikon FG20 hoặc Canon AE1 là anh Hai tôi lại nói: cái thằng thời nay chơi gì cái thứ này cho mệt, máy số hai ba cái chụp chưa đã sao ? Ngay cả ông Ngoại tôi từ lúc bắt đầu làm nghề ảnh cho đến lúc về hưu cũng chỉ biết mỗi máy film cũng ngạc nhiên vì sao phải đụng tới đống “ve chai” đó. Tôi chỉ biết chống chế: người ta còn chụp đầy ngoài kia. Mà đúng là hiện nay ở Sài Gòn và Hà Nội, phong trào chụp film nở rộ. Không chỉ người trung niên – từng tiếp xúc máy film từ trẻ – mà ngay cả các bạn trẻ (mới dậy thì) cũng săn lùng máy film để chụp. Ai không tin tôi sáng chủ nhật ra ngay công viên sát Nhà Thờ Đức Bà sẽ thấy nhiều bạn trẻ, cả nam lẫn nữ, ôm máy film khư  khư uống café (như một món trang sức). Lên forum vnphoto cũng thấy box film là nhộn nhịp nhất, chỉ sau box chân dung và mua bán :). Các film gia hỏi han chỗ nào mua film rẻ, chỗ nào scan film chất lượng và thậm chí lo lắng Kodak phá sản rồi, liệu còn chụp film được bao lâu nữa đây? Tóm lại là người chụp film còn vô số.

Vì sao vẫn chụp film trong thời đại kĩ thuật số ? Các film gia đưa ra nhiều lí do lắm.

Continue reading