Từng Ngày Một: Tiếng Cười

Tags

,

Có bao giờ bạn bị đụng u đầu hoặc bị trật khớp cổ tay khi đang chơi đùa với đám bạn chưa? Bạn có để ý thấy gì không?

Khi bạn CƯỜI, khó mà thấy ĐAU!

Tất cả những điều tuyệt diệu này sẽ xảy ra khi bạn cười…

* Phổi căng ra giúp hệ hô hấp hoạt động tốt và gia tăng lượng oxy cho máy.

* Tăng miễn dịch – nhờ đó có thể chống lại các bệnh nhiễm trùng. Cơ thể sản sinh nhiều tế bào bảo vệ T(là một trong hai loại chính của lympho bào) có tác dụng chống lại virus và các tế bào gây ung thư.

* Endorphin – chất giảm đau tự nhiên của cơ thể – được tiết ra trong não giúp giảm stress.

Continue reading

Từng Ngày Một: Sức Mạnh Tinh Thần

Tags

,

Nếu để ý, bạn sẽ thấy hầu hết những người hạnh phúc đều đã vượt qua những hoàn cảnh hết sức tồi tệ.

Những người hạnh phúc cũng có lúc rỗng túi, đau ốm, bị sa thải – hoặc thất tình!

Giống như mọi người, người hạnh phúc cũng gặp rắc rối.

Nhưng họ có sức mạnh tinh thần để tập trung vào giải pháp.

Họ phát huy được “sức mạnh tinh thần”.

Sức mạnh tinh thần hệt như sức mạnh thể chất.

Bạn chạy lên dốc, bạn tập thể dục để các cơ bắp săn chắc. Mỗi ngày bạn sẽ thấy khỏe hơn.

Bạn rèn luyện TINH THẦN bằng cách đối mặt với khó khăn. THỬ THÁCH đem lại SỨC MẠNH.

Continue reading

Từng Ngày Một: “Tại Sao?”

Tags

,

John Foppe, bạn tôi, không có hai cánh tay từ lúc mới sinh ra. Nhưng John không bao giờ thắc mắc: “TẠI SAO mình không có tay?”
Vấn đề anh đặt ra là: “Mình có thể LÀM GÌ với đôi chân?”
Sau khi nhìn John ăn bằng đũa, tôi mới nói: “Hầu như bất kì việc gì!”
Khi bi kịch ập đến, hoặc khi chúng ta mất mọi thứ, hoặc khi người yêu bỏ đi, thì chúng ta thường thắc mắc: “Tại sao?”
• “TẠI SAO lại là mình?”
• “TẠI SAO lại vào lúc này?”
• “TẠI SAO cô ta lại bỏ tôi để theo tên khốn đó chứ?”
Cứ lẩn quẩn với câu hỏi “TẠI SAO?” dễ khiến chúng ta điên đầu. Thường thì không có câu trả lời nào cho câu hỏi “Tại sao?” cả. Hoặc vấn đề không phải là tại sao!

"Tại sao không nhỉ?"

“Tại sao không nhỉ?”

Continue reading

Từng Ngày Một: Tính Cách

Tags

,

Có bao giờ bạn soi gương rồi nói: “Ước gì mình có khuôn mặt…vóc dáng…sống mũi khác” không?

Có bao giờ bạn nhìn vào đời mình hỏi: “Tại sao có những người thông minh và giỏi giang đến thế chứ? Làm sao mình có thể suy nghĩ tốt về bản thân?”

Hầu hết chúng ta đều có những suy nghĩ như vậy!

Tuy nhiên, sự thật là đây…

Tài năng và sắc đẹp đều có ích – nhưng có nhiều người giỏi giang và xinh đẹp xung quanh ta mà chúng ta đâu nhất thiết phải ngưỡng mộ. Và đôi người trong số họ vẫn hết sức đau khổ!

Những nhân vật được ngưỡng mộ nhất trong lịch sử – như Abraham Lincoln, Mẹ Theresa và Mahatma Ghandi – đều không phải là những người có sắc đẹp hay tài năng đặc biệt.

"Abraham Lincoln, Mahatma Ghandi và Mẹ Theresa"

Abraham Lincoln, Mahatma Ghandi và Mẹ Theresa

Continue reading

Từng Ngày Một: Hãy Tống Khứ Thói Hay Lo

Tags

,

Hầu hết chúng ta đều hay lo.

Chúng ta lo lắng về công việc, về con cái… và lo lắng không biết hàng xóm đang nghĩ gì!

Thậm chí có người còn bảo bạn: “PHẢI BIẾT LO chứ!”

Tuy nhiên, lo lắng không những VÔ ÍCH mà còn TỆ HẠI hơn nữa!

Trước hết, lo lắng thu hút điều bất hạnh.

Thứ đến, lo lắng có hại cho sức khỏe!

Continue reading

Từng Ngày Một: Lầm Tưởng Về Hạnh Phúc

Tags

,

Vào thập niên 90, nhà nghiên cứu Ronald Inglehart đã công bố kết quả của một “cuộc khảo sát về hạnh phúc” trên quy mô lớn gồm 170.000 người tham gia của 16 quốc gia.

Những người tham gia phải trả lời các câu hỏi như “Bạn hạnh phúc như thế nào?” và “Bạn có hài lòng với cuộc sống của mình không?”

Inglehart quan tâm đến việc liệu tuổi tác có ảnh hưởng gì đến hạnh phúc của chúng ta hay không. Vì thế, ông đã phân tích dữ liệu theo nhóm tuổi, từ 15 đến 24, từ 25 đến 34, từ 35 đến 44, v.v…

Vậy theo bạn độ tuổi nào đau khổ nhất? Tuổi thanh thiếu niên? Tuổi trung niên? Và bạn nghĩ ai sẽ là người hạnh phúc nhất?

Continue reading

Từng Ngày Một: Khi Đời Nghiệt Ngã

Tags

,

Làm sao sống nổi khi đời nghiệt ngã?

Làm sao tiếp tục tồn tại khi đau buồn, cô đơn hay túng quẫn?

Bạn chỉ có thể giải quyết rắc rối như khi leo lên một ngọn núi…

Giả sử bạn đang leo núi đá – và bạn bị kẹt ngay vách núi – bỗng nhiên bạn chỉ tập trung vào giây phút hiện tại!

Bạn quên bẵng tương lai. Bạn dồn mọi nỗ lực vào bước kế tiếp. Rồi một bước nữa. Bước này nối tiếp bước kia.

Rốt cuộc bạn cũng ráng hết sức leo lên được ngọn núi.

“Cúc cu! Cố gắng nhé anh bạn nhỏ”

“Cúc cu! Cố gắng nhé anh bạn nhỏ”

Continue reading

Triết Lí Sống

Tags

,

Bạn không thấy lạ sao? Ai cũng muốn được hạnh phúc, nhưng học điều đó ở đâu đây?

Chúng ta sinh ra, được đi học.

Chúng ta học môn Toán. Chúng ta học về huyết sắc tố và rặng Himalayas. Nhưng chúng ta chưa bao giờ học về hạnh phúc.

Tôi đã từng hỏi mình: “Tại sao có một số người lúc nào cũng hạnh phúc?”

Tôi thắc mắc: “Phải chăng những người hạnh phúc thông minh hơn hết thảy chúng ta? Hay người hạnh phúc chẳng qua là những kẻ ngốc nghếch đến mức không nhận ra rằng họ khốn khổ?”. Ta sẽ bàn đến vấn đề này sau…

Continue reading

“Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn”

Tags

, ,

Tôi cầm boarding pass trên tay, đồng hồ chỉ 01:27 sáng. Thời gian sao trôi qua chậm quá. Ngó sang bên cạnh, vợ tôi cũng đang viết gì đó như tôi. Thật tuyệt khi sau bao nhiêu năm giờ đây chúng tôi có thể bay cùng nhau đến khắp nơi và tuyệt hơn khi chúng tôi sắp bay về nhà mình. Chúng tôi quá nôn nóng đến nỗi không thể ngủ ở nhà. Changi Aviation Gallery là nơi lí tưởng để chờ đợi. Chỉ cần đi xuống thang máy, bạn có thể tìm thấy cafe và thức ăn, phục vụ 24h mọi ngày. Chỉ vài giờ nữa thôi, chuyến bay 3K555 sẽ cất cánh và đưa chúng tôi về Sài Gòn.

Sài Gòn chắc hẳn đã thay đổi nhiều. Sẽ không còn công viên Lam Sơn những sáng cuối tuần ngập nắng mà ngồi ở đó ta có thể nghe tiếng nhạc ngân vang từ Nhà Hát Thành Phố. Bưu Điện Thành Phố sắc màu sẽ bớt cổ kính, hài hoà với Nhà Thờ Đức Bà như trong tấm hình chúng tôi chụp ngày Valentine năm trước. Sài Gòn còn rất trẻ và nhiều đổi thay. Đã có nhiều lúc chúng tôi chạnh lòng, khắc khoải và cả giận dữ trước những gì mình yêu quí mất đi. Nhưng lần này chúng tôi mặc kệ những thay đổi chết tiệt ấy. Bởi bây giờ là mùa xuân và chúng tôi đang trở về với thành phố của mình. Chúng tôi biết rõ Sài Gòn vẫn còn nhiều thứ để chúng tôi yêu thương. Ở đó vẫn có căn nhà nhỏ chúng tôi đã xây mà chưa có nhiều dịp để ở với nó thật lâu. Và chẳng có gì ngăn cản chúng tôi rảo quanh bến Bình Đông chọn lấy một chậu mai vàng thật đẹp cho nhà mình vào dịp Tết này. Sài Gòn vẫn còn những con đường với hàng me rợp bóng xanh rì mà khi chạy xe chầm chậm đi dạo, chúng tôi sẽ cảm thấy thành phố yên bình, trong lành và tươi mới – không khí hiếm hoi chỉ có được trong mấy ngày Tết nên chúng tôi không thể bỏ lỡ. Sài Gòn vẫn còn những góc phố, những quán xá thân quen nơi chúng tôi đã và đang trải qua tuổi thanh xuân tươi đẹp cùng bạn bè. Chúng tôi sẽ gặp gỡ những người thương mến để thăm hỏi, chuyện trò bao điều thú vị trên đời.

Trong những ngày Tết này, Sài Gòn thuộc về chúng tôi và chúng tôi cũng thuộc về Sài Gòn nữa. Chúng tôi sẽ yêu Sài Gòn nhiều hơn, trước khi những gì chúng tôi đang yêu thương mất đi hay trước khi chúng tôi đã kịp quen dần với những thứ mới mẻ hơn thay thế.

Hẹn gặp nhé – tất cả – giữa Sài Gòn!

— neneros16 & julia

(Chia sẻ lại từ nhật kí cá nhân tại Day One)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.